Saturday, January 08, 2011

Phan Thiết! Phan Thiết!

Trước hết, blog đầu tiên cho năm mới, Blue xin gửi lời chúc đến bạn blog của Blue (và cả những blog Blue follow nhưng chưa có dịp comment làm quen): bác B. ba BeBo, chú Hoàng, chú DT, chú Phú, anh Jazzy, cô Th. lớn mẹ Bebo, cô Hai, chị Dã Quì, chị Tanya (Th. nhỏ), chị Moon, chị Mía, Mrs. Trương gia đình Siu Nhưn (Blue có sót ai thì comment để Blue thêm vô nha!). Mến chúc mọi người gần xa một năm mới nhiều sức khoẻ để thực hiện tốt mọi dự định của mình, công viện suôn sẻ, cuộc sống nhiều niềm vui và hạnh phúc.
Hưởng ứng phong trào đi chơi xuyên 2 năm cũ - mới của mọi người (dạo quanh blog thấy mọi người xôm tụ, rôm rả quá), cũng như phong trào về miền Trung của chú Phú và chị Moon, bữa nay Blue viết lại chuyến đi Phan Thiết vừa rồi (tháng 12/2010) để thấy đỡ ấm ức chuyện đầu năm ... hổng được đi chơi!

Chuyến đi này khá là bất ngờ và chụp giựt, vì từ lúc Blue biết về nó tới lúc quyết định đi hình như chưa tới 24h. Tối hôm trước bạn cấp 3 rủ đi chung với lớp đại học của nó, nó hỏi ok không thì sáng hôm sau trả lời rồi nó đóng tiền giùm. Lật đật coi lại lịch, coi tốc độ mình làm bài rồi ngó trước ngó sau, hôm sau gật đầu cái rụp với nó (qua chat): "Ừ, Già đi đó nga, Trẻ đóng tiền giùm, tới bữa đi Già gởi lại!". Từ lúc gật tới ngày đi là đúng 1 tuần, ngày đi lại trùng với ngày due bài leadership, nên coi như tuần đó là chạy trối chết luôn.

Gật đầu rồi mới tự hỏi sao mình gan vậy ta, đi với những người mình hổng quen gì hết trơn (quen có 2,3 người trong đó, còn hơn 50 người còn lại lạ hoắc), nhưng mà tại cũng đang muốn đi đâu đó cho khuây khoả, vậy là đi thôi, dù biết đi sẽ là tập chấp nhận cái gì đó mà mình không quen.

Đúng là nhiều cái không quen thật, nhưng mình không lấy đó làm phiền lòng, nhưng mà cũng ... hổng dám góp ý với người ta (sợ bị nói là nhiều chuyện), chỉ nói với thằng bạn thân ngồi kế, vậy là nó nói: "Già professional quá nó dậy đó!!!". 

Lần đầu tiên đi biển, mình ngủ ở lều. Lúc trước khi đi cũng lo lo, sợ nó không sạch sẽ nên cũng gọi điện hỏi phòng gần đó (hổng dám ở xa sợ bị kì thị), mà tới nơi vui quá, con nhỏ bạn thân hồi cấp 3 níu kéo, vậy là ngủ ở bên này luôn. 

Một trong những lần hiếm hoi đi biển mà không tắm biển, ngồi trên bờ giữ đồ cho tụi nó. Rồi ăn uống, cứ nghĩ ăn theo phần đặt sẵn. Cuối cùng, cũng là đặt sẵn, mà là cơm hộp!!! Thôi kệ, ăn đại, cái gì ăn được thì ăn, không thì thôi, đói tối ra biển người ta bán cũng nhiều. Y như mình nghĩ, tối ra biển ăn ốc, ăn khô sướng luôn, rẻ nữa. Cô đó bán ốc tỏi 10 000/ 3 con. Con ốc thì bự, mình nghĩ mình ăn 3 con chắc no rồi. Ai dè, ăn 1 con vô, cay quá, kêu 1 lon Pepsi 10 000 nữa. Gọi điện cho thằng kia ra ăn phụ, nó quất tiếp con thứ 2, lại kêu thêm 1 lon nước, rồi kêu thêm 1 nhỏ bạn khác ra ăn nốt con còn lại. Kịch bản lặp lại, lon nước thứ 3 được kêu ra. Tự hỏi, bán ốc hay bán nước dậy cà?

Mà hình như số mình hên, nhờ ăn ít cơm, ăn vặt nhiều, cả ngày hôm sau đi về bụng mình êm ru, trong khi đó hơn nửa xe bị ngộ độc (vì món gì thì vẫn trong vòng nghi vấn vì đứa khai ăn cái này, đứa đoán tại món kia). Tụi nó cứ đau bụng, xe cứ ngừng liên miên, giờ về bị kéo dài ra cả tiếng. 

Vì 1 tuần trước khi đi làm bài căng thẳng quá, 2 ngày đi chơi được dành để ... ngủ bù. Trên đường đi, người ta ca hét (chứ hổng phải ca hát), mình ngủ. Tối người ta chơi giải mật thư, mình qua được 3 rounds, thấy unfair quá, bỏ đi ngủ, đợi thằng bạn chơi xong gọi mình dậy đi ăn! Về, người ta xúm xít vào vựa khô để mua sắm, mình lại ngủ!!! Ta nói được ngủ mà thấy sung sướng gì đâu á! Mà quen thói ngủ trên bus (lưng ghế thẳng băng), nên lúc ngủ thay vì ngả lưng ra sau thì mình cúi đầu xuống phía trước, thằng bạn cứ ngồi rình đẩy cái trán mình cho mình dựa vô ghế (nhục dã man!), vậy mà nó nói đi chơi với mình vui mới ghê chứ, nói mình như bảo mẫu của nó vậy (tự nhiên nhớ tới mấy bà bảo mẫu ở VN mới ra toà, ghê quá!!!).

Đại khái là mình không thích cũng không ghét thể loại đi chơi mà unorganized như vầy, vì đi mà cứ phập phồng hông biết nếu phát sinh rủi ro thì giải quyết sao nữa. Với lại đi, nhiều khi thấy mình già, lạc lõng hơn những người khác. Chung qui là thứ họ thích thì mình vẫn không thích được (như là bắt mình nghe mấy bài yêu đương nhăng nhít gì đó chẳng hạn).

***
Kết thúc chuyến đi PT thì Blue quần quật với assignment của 2 môn còn lại nên ít có thời gian lên đây tám với mọi người. Giờ thì rảnh hơn 1 chút, vì sắp thi, nên Blue ráng viết thường hơn xíu. Cảm ơn mọi người năm mới lễ lạc cũng không quên Blue. Chuyện năm nay (mém chút nữa là viết thành năm sau rồi), nếu mọi thứ đúng theo dự kiến thì cuối tháng 5 Blue sẽ học xong, rồi apply tiếp lên Master tại trường đang học luôn, tháng 10 Blue bắt đầu học tiếp. Break nghe có vẻ dài, nhưng chắc Blue lại kiếm cái gì đó học tiếp (cũng có thể học lại Chinese vì lo môn Finance quá mà bỏ ngang). Mọi người ai đó ý kiến nào hay thì share cho Blue với nha (cái gì gọn gọn trong kì nghỉ thôi, dài quá Blue sợ kham không nổi).

3 đứa thân thiết, vì 2 đứa này mà mình đã dấn thân!!!

5 comments:

BeBo said...

Vậy là nhỏ cũng có chuyến đi bất ngờ giống cô, giờ thì bắt đầu vùi đầu nấu kinh rồi chứ?

Skyblue Nguyễn said...

dạ cũng hổng quần quật lắm đâu cô, nào giờ con nổi tiếng lè phè, nói chung hông có "làm quan trọng" nên thi cử cũng nhẹ nhàng thôi cô! (thường là con bị stress sau thi, khi mà rảnh quá hổng có gì làm, ở nhà hổng có tiền xài thôi à!!!)

Tanya said...

chúc em thi cử may mắn nhen.

Ừ rảnh rồi thì nên tìm gì đó học hoặc làm để có thêm kinh nghiệm và kiến thức. Học Chinese cũng ok, biết thêm một thứ tiếng thì cũng dể dàng xã giao.

DT said...

Đề nghị Blue break chỉ nằm nhà đọc truyện, viết blog, tập yoga, thể thao, đi uống cafe, đi PT tiếp, nói tóm lại đừng ghi danh học gì thêm. Hoặc đọc truyện tiếng Anh càng tốt. Còn nhiều thời gian để tự học thêm, nhớ cần có thời gian break ở giữa để không burn out nhe. Chúc vui.

Skyblue Nguyễn said...

dạ, đã nghe lời chú, đã blog tiếp, hihi!!!